Tại sao mẹ không chọn nghề khác mà lại làm
công. Con là trai thành phố nhưng mà mẹ lại là một lao công quét rác.
Mẹ bỏ việc ở nhà đi.
Tôi người gốc ở
tỉnh lẻ nhưng từ thời bố mẹ lao động cố gắng bám trụ tại Hà Nội và cũng
gom góp được chút tiền mua được đất rồi xây căn nhà trong diện tích vẻn
vẹn 43,5m2. Ở thành phố là một căn nhà cũng tạm ổn rồi. Bố mẹ tôi có 1
mình tôi là con gái nên căn hộ đó khi bố mẹ tôi mất đã thừa kế lại cho
tôi nên khi tôi lập gia đình thì lấy một anh công nhân làm ở công ty vật
liệu gần nhà.
Khi cưới nhau thì bố
tôi có quen biết với một người bạn nên xin cho tôi vào bên môi trường
và tôi trở thành nhân công quét rác từ ấy. Tôi cũng rất tự hào về nghề
của mình vì được làm sạch môi trường cho bao nhiêu người đi trên đường
phố.
Ngày tôi sinh đứa đầu là con
trai khi ấy bố mẹ tôi cũng vui mừng khôn siết và rất chăm bẵm chiều
chuộng cháu. Khi con tôi được 1 tuổi thì bố tôi bị nhồi máu cơ tim nên
đột ngột qua đời, mẹ tôi và vợ chồng tôi rất sốc khi chuyện buồn xảy ra
với gia đình. Rồi mẹ tôi vì suy nghĩ nhiều nên cứ héo hon và bà cũng qua
đời khi chưa đầy giỗ đầu của bố tôi. Lúc này là vợ chồng tôi thật sự
khó khăn khi việc chăm sóc con cái nhỏ.
Lúc
đó tôi quyết định gửi cháu vào lớp trẻ tư nhân gần nhà và ngày ngày hai
vợ chồng cố gắng làm ăn tích cóp. Chồng tôi là người hiền lành, chăm
chỉ và rất thương vợ thương con. Ngày con trai tôi gần ba tuổi tôi có
mang bầu và sinh đứa thứ hai là con gái, mọi người không hết lời khen
ngợi vợ chồng tôi khéo đẻ.
Thời gian cứ
trôi qua vợ chồng tôi vẫn làm vất vả ngày đêm và cho con học hành đầy
đủ. Chúng tôi mong muốn con cái sẽ không phải vất vả như bố mẹ. Thế rồi
hai đứa con cũng học hành chăm chỉ và không ngoài sự mong đợi của chúng
tôi mà cả hai đứa đều đậu đại học.
Khi
học xong con trai tôi xin được làm ở tập đoàn liên doanh cũng có tiếng
và lương cũng khá,con gái cũng đã ra trường làm bên marketing nên vợ
chồng tôi cũng đỡ lo. Tới tuổi lớn nên tôi cũng giục con cái lập gia
đình để yên bề gia thất. Nhưng con tôi chẳng nói gì.
Con
gái tôi đi làm và cũng dẫn người yêu về ra mắt, chúng tôi cũng cố gắng
rồi lo cho hạnh phúc con gái trọn vẹn. Còn con trai tôi thì vẫn cứ im
ắng chả thấy động tĩnh gì.
Năm con trai
tôi 28 tuổi chúng tôi có nói chuyện và nhắc tới chuyện vợ con và nó đã
cáu mà bảo trước mặt vợ chồng tôi là : “Tại mẹ hết đấy, tại sao mẹ không
chọn nghề khác mà lại làm công. Con là trai thành phố nhưng mà mẹ lại
là một lao công quét rác. Mẹ bỏ việc ở nhà đi”.
Nghe
con trai ngoan hiền nói vậy mà tôi như xé lòng còn chồng tôi thì không
kiềm chế nổi ngồi phắt dậy định ra đánh con nhưng tôi đã ngăn cản. Tôi
gọi con vào phòng nói chuyện riêng.
Hai
mẹ con ngồi tới 12 giờ đêm và tôi đã hiểu rằng con tôi thất vọng vì tôi
là một lao công quét rác. Có nhiều cô gái thích con trai tôi nhưng khi
con tôi kể chuyện về công việc của bố mẹ thì các cô dần lảng tránh. Có
cô còn bảo mang tiếng là trai thành phố mà mẹ là cô quét rác và con tôi
đã tự nhủ sẽ không yêu ai nữa. Tôi nghe hết những tâm sự con trai kể,
tôi đã khóc và giọt nước mắt cứ tuôn ra khiến tôi không thể nào ngừng
được. Tôi đã nói chuyện với con, tôi kể với con trai những gì mà ông
ngoại tôi làm để có được ngôi nhà và công việc ông đã xin cho tôi. Tôi
đã nói với con là tôi rất tự hào về việc mà tôi đã, đang và sẽ làm lao
công, tôi tự hào về công việc làm cho môi trường sanh sạch đẹp. Nhưng
con trai tôi đã giải thích là con tôi đã có công việc ổn định, lương
cũng khá và hàng tháng vẫn gửi biếu bố mẹ để bố mẹ ăn uống đầy đủ. Nhưng
con tôi đâu biết từng đồng mà con gửi tôi gom lại và thêm cả phần tiền
tiết kiệm của hai vợ chồng gửi vào tài khoản ngân hàng mang tên con trai
tôi. Với hy vọng là con trai sau này sẽ không khổ như vợ chồng tôi vì
có số vốn khởi nghiệp.
Cả đêm hôm đó
tôi đã suy nghĩ trằn trọc, tôi không ngủ được và lại lo lắng cho con
trai. Tôi làm nghề lao công thì có gì sai đâu chứ? Tôi chỉ làm công việc
mà làm cho môi trường sạch đẹp hơn. Tôi cũng không biết nên làm gì để
con trai tôi hãnh diện về tôi vì tôi chỉ là một lao công.

Đăng nhận xét